Em qua vùng xao động
có thể em không bao giờ đến
vùng đêm đen và tiếng ru hời
lối cũ em qua vùng xao động
cho lời thương khép vội nơi đây
thơ đã chảy từ miệng người tình
và tan loãng vào đôi trái tim
để ngày sau mắt môi thương nhớ
ái ân đầu lạc lõng giữa thiên nhiên
ta trở về sau một đêm mất hướng
và bơ bơ khi bỗng nhớ bên này
sao khoảng trống vẫn cứ dần lớn mãi
và thời gian như giãn ra từng khi
trong thao thức lối nào ta không biết
đường về xưa hoa vẫn nở bên chiều
hồn đã khép từ khi xa cuộc mộng
và vẫn trơ như tảng đá không hồn
bờ có tươi và cỏ có lao xao
trên thân nào ướt nhẹp như chiêm bao
cái điệp khúc cũng vần xoay như thuở
cuộn vào nhau như cơn lốc giao mùa
mùa đã héo và gió vẫn bơ vơ
dòng nước nhỏ bên trong còn âm ỷ
thanh từng sợi phun ra lời tri kỷ
chờ người tình xỏa tóc dưới trăng khuya
(SG 17/7/2019)