Một nỗi trống không
bạn chạy trước
và chui vào hư vô
ta chạy sau
và va vào cù lao muối
ôi những hạt muối trắng kinh người
ta ngưng lại đây mười hai năm
ôm vào lòng một nỗi trống không
bước đi phiêu bồng
trên hình nhân bạch tuộc
những con chim bói cá
bay lượn ngoài kia
nơi hoàng phùng đã đến
nơi vàng trâm đã đi
hôm nay và mai sau
nơi tịnh quán giờ đã quá hoang vu
thiên nhiên một lần ta nhìn thấy
xa lạ và biến ảo như dòng suối
xác thần nữ tan bay
và rong rêu kết thành đám hoa nữ trinh
ngọ thiên chạy quanh mặt trời
ta hét lên
đỏ đỏ đỏ
mồ hôi ta rải về đâu
chuông xuyên hồn ai
cứ điểm nhịp
hàn đi rồi
vinh đi rồi
mù khơi một vầng sáng chuyển màu
ta đã quên
vì em đã đến và ra đi như làn gió
vô tình gửi lời sám hối
từ những trại tù
những quyển sách mốc meo
triết lí trên bầy heo ngủ mê
thơ văn trên những bao trấu
sự sống trên những giàn bánh
làm chuyện đời trong căn nhà đất
hoang vu
(SG 15/3/2022)