trên thuyền xuân
lòng vỡ trên đồi hạt cát đông
mưa khuya em đi trời mênh mông
gió lùa lạnh lắm mùa xuân cũ
biển trong em và nước trong anh
có nhẹ đời trên cánh chim bay
bạch sương xích lệ mù xa khơi
viễn mộng về dòng thơ man mác
chiều phơi nguy nga giấc mộng đời
muối đồng ảo hóa mỵ nhân ơi
xác trơ đồi âm thâm tím rồi
tàn hơi mắt biếc muôn năm sắc
phượng hoàng nằm chết dưới khe tươi
phố thị vàng rắc bụi trên mồ
tiếng quốc khóc trời đêm âm u
gió thổi vào nam sương hồng rớt
sài gòn tàn sắc mùa đông khô
cẩm lai từ độ em về bến
trời trong xanh như mắt em xanh
quê nhà ngủ muộn sông hồ cạn
nô bộc trên thuyền xuân mong manh
một trăm năm nữa ai còn thấy
việt nhân thi nhân hồn lưu ly
đổ máu viết bài hịch nam quốc
sơn hà nhẹ như bong bóng bay
văn tự trở về văn tự vuông
nhạc âm nhả khúc hồ xự xang
lưu vong lưu thủy lưu đày xứ
lưu ngàn địa danh tan thành không !