Tháp ơi còn nhớ mùa xuân động
ý cũng ngây mùi em như mộng
li đô nghiền nát môi xuân nồng
phách tan theo nước mùa thi nại
bay lên bay xuống tìm diêm đồng
có về không phương ánh tà dương
phủ lên em một phiến tơ hường
một thời viễn tưởng một thời ảo
chờ khuya chiêm bao vùi chiêm nương
tháp ơi còn nhớ mùa xuân động
ta tha hương và em long đong
làn môi chợt vỡ như bong bóng
rớt xuống đời một phiến tình không
có phải sắc thân là hư ảnh
có phải em là nhánh phù trầm
có lần như bơi trong huyền tẫn
có lần như đánh mất thân tâm
xua tan đi một loài xa lạ
từ nơi đâu về chốn phồn hoa
lầu tây phúc hạnh như sương mỏng
xác tàn phiêu bay vào hư vô
chiếc thuyền sử lịch trôi theo sóng
một mảnh giang sơn đã úa tàn
một đi không hẹn mùa thu cũ
một đàn lạc việt li cố hương
thôi thì cứ qua vùng phủ quốc
vào nơi tịch mịch tuổi lai hi
ước mơ ta xoay đời đâu mất
trở về vùng đất bạc phù hư
em ơi phiên thát chừ hoang dã
vùng long lanh sao bỗng trống trơ
sao em xa lạ trong thi tưởng
phung phí dung nhan đến bao giờ
cũng là hẹn ước quá xa xôi
cũng là ẩn hiện bóng chim côi
chập chờn y đến trong sương giá
dẫn dắt hồn ta vào mù khơi
(SG 6/1/2022)