Tiếng cúc nhẹ
tiếng cúc nhẹ một thời chảy
vào tâm tưởng
trái tim non
bỡ ngỡ
đêm biển hoang cát bạt màu
gió thật trong
trăng thật sáng
ta đã hát và người đã đến
u huyền đậu trên quả đào dậy mẩy
rớt xuống đôi gò mơn mởn
da thịt nào lung lơ trên phím
đàn chùng lả lơi
người chảy nước và ta bốc khói
ta thanh xuân và người long lanh
hoa đã nở và hồn đã đắm
môi chưa xuyên tóc tơ đã kết
hôn nha trang chiều hạ vàng
rã cánh tay trần qui nhơn
nguyên âm tan vào cõi nhớ
lướt vào đâu
vào tận ân sủng màu hồng
vào vịnh cô tịch đẫm ướt thủy ngân
logos thục nhân
chôn vùi trinh bạch
một lần rồi xa cách
ta vẫn khát và tiếng người vẫn gọi
cuối trời ảo ảnh
phục sinh thoa cẩm theo bến tre về
mỹ quốc lá bay thao thức
sắc buôn áo trắng lướt trên sương
cúc hương ẩn kín dấu hường
mùa hội ngộ không về
chờ người trên cõi
bụi hồng xác xơ !