Vỡ òa một tiếng dạ cầm
phơi sợi mỏng
nước cạn khe bầu bãi
hoang vu soi tơ tóc rơi đầy
mím rần em chảy lênh đênh
cõi xanh màu
hoang vy trầm phím nhạc
như tố dồn phi mai
nhởn nhơ bờ lau lách
vị thủy bơi con cá mộng
thi nại bướm vàng bay bay
cắn hạt muối thành cây
cắm vào nơi trần trụi
cứ làm bộ như chuồn chuồn
cứ búng thân như châu chấu
ngân nga tiếng
rơi lá ngọc
vào giếng huyền một thuở
mịn quá thân cần lao
chảy xệ đồi giả
sóng em ngất dại
tiếng tù và thổi mông lung
con chim xù lông
vào mộ địa xới cát
trầm mặc một loài rong
biến dạng thành ngư phủ
phun nước tưới lầu không ước nhẹp
rã rời bếp lửa khai hoang
nhịp tim cứ reo
da thịt cứ héo
nước cứ cạn
lời quánh đặt như thánh
mời gió về đây
gọi em về đó
xứ bến quảng reo vui
xứ phan quấn nhẹ trên vai
hoàng đầu phương đầu chụm lại
ngất say hai giọt sương
vỡ òa một tiếng dạ cầm
(SG 18/2/2022)