Rừng cây cũng viết trường ca
lở một vùng
trên nhan sắc
em không cần
vì bắc phong đã về
đem chữ nghĩa
nhốt vào lòng tháp
mời diêm phu về
vá mảnh áo đêm
và tát hồi nước
chiêu quân
cũng nhỏ nhưng mà thôi
cứ thỏa hiệp
cho không trở mình
thành có
bay về nơi rất rõ
cuối đồng bằng biến nhác
và ăn ở với lũ ngôn từ
ngu ngơ của thời
đất chưa đẻ ra người
rửng cây cũng viết
trường ca
trong nửa khuya nằm nghe
suối chảy
qua vầng trăng xỏa tóc
nhìn em tắm
giữa một màu đen
ủy mị so le
em đến với ta như một
thỏi nam châm
hút theo
một lời nguyền
cho sa mạc dài thêm
chắc là có
có cũng trở thành
vô nghĩa
dưới trời hiu quạnh
tự bao giờ
(SG 12/9/2019)
Thứ Hai, 04/11/2019