Quên mất đường về
bao năm rồi
chỉ nhìn một cây khô
và đọc lời kinh cầu
vì nước đã trôi
và non đang xói lở
độc sơn ơi
là thanh giang
em ngàn năm
quên mất đường về
chẳng còn gì
ngoài một trái tim
bỗng nhớ bỗng quên
bao nhiêu chiếc cầu
bắc qua em
bao nhiêu tên lạ
đặt cho em
em không nhớ
vì tên này
như mọc ra từ một cánh tay
hoang vu
nhô ra đại dương
em không chảy được
về nơi anh
chỉ là cõi mong
non cũng không
nước cũng rã rời
qua bao lần trao thân
còn tổ là lạc
hay là hùng
của một thời ảo sử
quá xa
em không biết
một nỗi buồn
phủ kín cả một vùng
chôn vùi cả một bầy đàn
đang bò lết
và ngủ mê
trên bờ cũ mơ màng
tiếng sử lịch vẫn mờ
tiếng ngàn sau
vẫn tịch mịch thâu đêm
(SG 5/9/2019)
Thứ Tư, 18/09/2019