Hay mùi nồng nàn của cuộc viễn du
anh có làm thơ đâu
con chữ ngược nó làm anh rối bời
vì vàng thu rất mong manh
mà kim thoa đã biến thành lá
che mát một thành trì
phía nam có phùng
phía bắc có phi mai
phùng theo lần hôn về
phi hóa sóng bên hồ
vật lộn trong nước
để ban ngày nằm nhớ khúc
tự tình
và ban đêm cô đơn
với chiếu chăn rất mỏng
nụ của phùng đang nở
hoa của mai đã tàn
không bao giờ gặp nữa
khó hiểu thật phải không
vì nghĩa của từ không đen
mà trắng như mộng mị
đêm gần ngày xa
những giọt nước nào
vẫn bốc hơi
bay vào thềm em
ẩm đục
ca dao cũng chân phương
như đồng không
và lời tri âm cũng biến màu
qua năm tháng
thoa đã quên
và hân không bao giờ nhớ
vì mỗi người là một dòng trôi
ra giọt gì
vẫn cứ lấp lánh bóng ai
thơ chăng
hay mùi nồng nàn của cuộc viễn du
(SG 24/7/2019)
Chủ Nhật, 28/07/2019