Ngủ muộn
gió trắng chảy qua bình thu sương ẩn con bướm xanh in hình trang chu lung linh mơ
ngủ trên bức tượng không còn một xảo nhân nào đứng canh đồng
cỏ thời gian lụn tàn theo tia lửa nung đỏ khúc bồn ca rung lên một lần và tan vào đường bay của con chim bằng ngủ muộn trên đỉnh
thi sơn hồng lạc qua bao thiên kỷ nằm mơ đại đồng dưới hai cánh tay bạo lực rút
bòn tinh chất người và vật hội tụ trong nông điền diêm điền chảy qua vịnh hoa
dục ngập tràn xác ướp và nhan sắc tiều tụy kéo dài hơn nửa châu lục lầm than trong phiến mộ
chập chờn nửa tỉnh nửa mê ôi triết lý như dung nham
vô tính rớt từ một tinh cầu ma quái trong cơn xung thiên cuồng nộ của
hung thần vô sỉ vô tâm vô nhân chui vào trong ống đồng hạnh phúc dài
và dài mãi từ bình nguyên lên cao nguyên phóng xuất máu oan của các bộ lạc thời tiền sử
hiện sử lai sử bánh vẽ sử tuyệt sử trong không gian mù và thời gian tối chờ ngày phán xét đầu tiên và cuối cùng
không thể nào là tình cờ do sử lịch lệch lạc vẽ ra từ ân điển của tòa chúa chỏm trên
đỉnh olympus ngàn năm mây khói chôn vùi tội ác diệt chủng cây rừng và muôn ngàn loài chim dại khờ về trú nơi đây nơi kia nơi chỉ có tự do và mật lệnh cho bầy đàn ngủ muộn
chả bao giờ tỉnh lại trong thung lủng hồng rời bỏ nam hoa sơn với người tình âm thầm trao thân cho lũ người ngàn xưa trở lại
lạnh lắm bắc phong cuồng nộ
tây phong cô độc
trung phong túy lúy
cuối tịch dương
vô ký !