Những đêm hoang vu
1.
cõi âm người
cứ phủ lên đời
ta mê muội vùng
thời nữ tân
chảy triền miên những đêm
hoang vu
kề môi lên suối từ
vĩnh hằng
bỗng đến như thiền nữ
ôi sát na cuộn vào
nơi vỡ từng mảnh
xác vi tế bềnh bồng
rồi vội bay lên
như phi long
tại thiên
không còn gì
chỉ là
ngây diệu mong manh
hơn ta đang tưởng
hay tơ không có gì
không có ai
ngoài nữ ám
và lần hôn phối
đầu
giữa bọt nước long lanh
lùa xác lạnh
mù tăm
2.
vẫn mơ màng đi vào không
đêm vắng
ta cứ theo
cứ lang thang trong rừng cây
em nguyên sơ
và đẹp như
hoàng nữ
nằm trải mình vô tận
trên thảm mây
bồng như khi
việt cổ hé lộ
khe tố nữ chiêm bao
chảy bóng cả
một vùng ngon như trăng
ánh lên tóc
lên thời da héo úa
chôn trong tàn
mộ khô
vớt trâm ửng ngực
mọng
tẩm sợi nhã ca
bên thánh thiên
dát muối bạc
cuối hoàng hôn
3.
nuốt những mẫu tự em
vẽ trong vô
lối ân tình
nở vài nụ hôn rất dại
rồi khép lại
đùa vui và hồi sinh
từ kiếp nào ta bên nhau
rồi lệch pha trong
năm mươi năm
chia xa
giờ đến đây
đêm hoang vu
bên đồng thi nại cổ
trộn hơi thở muối
trộn vô ngôn tân
trong ngợi ca tình
ngợi ca ngày giao ngộ
bất ngờ
chiêm nương
em mềm rã
trong ta giữa
ngọ thiên lửa
4.
từ mắt chiếu những tia
tinh khiết
ôi môi tinh khiết
vào lòng ta
thời cực lạc hoang vu
viễn du trên miền em
mênh mông
nhẹ như tơ
mượt như thời trục
xuân phối phiêu du
lần hôn nào
như phu tử ngầm nhập
vào nam tử
xưa
vỡ òa tiếng phách
thiên thu
5.
thư nữ đây
sầu nữ nào
về trong dạ đầm mê
rất ngắn
và ta hoảng hốt rượt đuổi
bóng em
dáng mỏng như hơi thở
vô ngôn
nhốt vào tim theo dòng
tư phù
bất xả trú dạ
6.
tàn thi ta gửi theo gió
như tinh hoa bay vào nơi
hồn lạnh xuất tánh từng khi
nhớ thương thương nhớ không rời
7.
cho môi vào mơ
hoang vu một nụ
đồng cỏ xuân thì
tươi non như dại
tròn đỏ ôm vào
bật lên nỗi nhớ
đắm đồi nóng bỏng
thi nhân rã rời
8.
lòng nhớ mở
em về trong đêm
xử nữ lên đồng
liêm trinh vừa đến
cùng hồ hội tụ
trên bến bầy đàn
ngàn năm
ta tan vào đâu
vào trước vào sau
vào nơi thủy tận
trắng ngần
một dòng chảy
ưu tư
9.
sao không là diệu
rớt xuống cùng
hoàng nơi biển mù
u mê
một lần thôi
để đêm hoang vu ta cứ đến
và cho rất nhiều
như thời tiên dung
ôm chữ đồng tử
lún tình vào cát
này vương cung bật ra
những tia vàng
và môi thơm
ngậm ngọc
10.
có duyên không
hay tình cờ
đến một đây
và ra đi miên viễn
thơ ta vẫn viết
cho em đang đọc
từng khi
trưa rồi
trời nắng chói
11.
tình mê là không
thân xác không
mùa hợp thu
cho môi dập vùi
nồng nồng hơi
chủng tử rơi
tiếc nuối vào cõi
ẩm ướt vô minh
bỗng hồi sinh
một đóa hoa hồng
(SG 4/7/2018)