trên sóng thời không

tình chảy trên tay tình rơi vào vùng tranh tối nhạt ánh mắt nhạt làn môi trôi về quá vãng trong căn phòng lờ mờ không nhìn ra thân xác người chỉ ngửi được mùi nồng nặc của mao non che kín cả một vùng thiên nhiên hoang dại lạc lối có phải em đó không chứ ai trườn vội trên chiếu chăn cô lẻ không tìm thấy nước non chỉ thấy sợi nách teo khô và bờ môi nứt nẻ trên sóng thời không hờ hững với ngụy vương hùng tráng như ác sư xé từng mảnh da thịt người treo trên cây lửa đỏ vô danh hát nhẹ khúc thư cưu mấy ngàn năm với tố nữ bao tử tây tử chiêu tử điêu tử dương tử uống trọn bao nhan sắc tuyệt thế một thời bên long sàng hoang dã của hoàng đế huyền mơ dính thân vào hố hiểm ác hư hao cùng ma nữ luyện thiên linh cái ảo diệu trôi lơ lửng giữa âm phủ nhân phủ thiên phủ chìm trong phương trời mây khói chả một ai nhìn thấy thâm ý ngoài ký ức cựa quậy rên siết trong liêu phòng của cô phụ khát thèm vinh ảo thượng lưu và xác thịt nhầy nhụa chảy từ dốc trống không xơ xác trong ngôi làng ám khói và quán mơ giữa chợ đêm bầm dập như gốc rạ mùa nước lũ cuốn trôi vào biển chết mênh mông không còn gì ngoài đôi mắt thất thần và bàn tay thô ráp láu cá đưa ra nắm bắt người tình già của một tiền kiếp nào đó từng đưa em đi bằng xe cần lao chạy rông khắp phố thành tinh luyện nghề cũ và trôi vào sở thú học thêu thùa trên bờ ngực lép với đôi môi thâm đen đẫm ướt mồ hôi thiếu cơm thiếu nước thiếu hạnh phúc không biết con chồn đen lộn dòng nào đã ban cho một lá bùa tinh quái mở con đường chạy dài đến tương lai kiểu dáng quý tộc thượng thừa với xe bóng và nhà cửa khang trang ẩn giữa vũng trời sương ảo ngậm khúc đũa dài ướp nước hoa đâm thấu lòng vực đen điu lơ thơ vài ba nhành lúa héo trôi vật vờ trên đồi trơ tím ngắt một dòng chiến thắng hảnh tiến về phía tia chớp trong trận đại hồng thủy dập vùi không biết bao nhiêu lâu đài xây vội trên cát và xác người vong thân vong đức vong ngãi vong tình ác tợ bóng con hoàng cẩu ngoài hành tinh đưa mồm lên nuốt tươi con thuồng luồng đang hô phong hoán vũ vút hồn lên trời xanh bay đi bay đi mãi theo dòng cuộn luân hồi bên ngoài cửa thiên đường rêu phủ   

 

Thứ Năm, 16/06/2016 Hoàng Thụy

TÁC PHẨM ĐĂNG CÙNG NĂM

Tiêu đề bài thơ Ngày đăng
Nguyệt ca 30/12/2016
Lạc dấu chân 29/12/2016
Một mảnh bềnh bồng 20/12/2016
Một trời ảo 6/12/2016
Khe ấy phù du 22/11/2016
Dala em 22/11/2016
Nửa khúc tình 17/11/2016
Cuối thi nại sương 17/11/2016
Mùi em 17/11/2016
Tình hoàng hoa 13/11/2016
Bài tình vu vơ 4/11/2016
Em vẫn đó 30/10/2016
Tiếng cúc nhẹ 30/10/2016
Reo trắng cả thời không 20/10/2016
Jang trắng 15/10/2016
Vàng mi 15/10/2016
Nhan sắc tan ra 2/10/2016
Màu xuân thu 2/10/2016
Diên vỹ mùi 24/09/2016
Nhan sắc sơ hồng 19/09/2016
Jang trắng 17/09/2016
Lang thang trên đất nước không có mặt trời 17/09/2016
Cuốn hút vào cơn mộng 15/09/2016
Tần vương và Việt nữ 13/09/2016
Ôm cục đất mà khóc 11/09/2016
Cái âm xuân 6/09/2016
Cuộc thanh tẩy hậu kỳ 22/08/2016
Ta nghe gì 18/08/2016
Từng con chữ bay 10/08/2016
Rừng phong mê muội 5/08/2016
Khúc vu quy lạ 4/08/2016
Rã hồng từ miền băng 30/07/2016
Lửa 15/07/2016
lưới rồng rắn 1/07/2016
mời hiện thực 29/06/2016
Kinh Zeus 14/06/2016
Khe hở sử lịch 28/05/2016
Thánh điển 5/05/2016
Bên rìa âm giới 24/04/2016
Gió mùa đi 11/04/2016
Hồng mịn 9/04/2016
Rơi nát hồng nhan 6/04/2016
Lưu tình lỡ vận 5/04/2016
Thủy tình sợi 5/04/2016
Chào môi em 2/04/2016
Ngập vào nhan sắc 1/04/2016
Mắt dại 1/04/2016
Ngủ muộn 31/03/2016
Nụ nguồn 29/03/2016
Con đường lạ lắm 18/03/2016
Mùa qua nhanh quá 17/03/2016
Như thực như ảo 7/03/2016
Vỡ nát hơi thở trăm năm 7/03/2016
Tiếng nấc diêm đồng 29/02/2016
chào em đã đến 28/02/2016
Khúc mộng du của con hồ điệp 25/02/2016
Tìm lại nhan sắc 17/02/2016
trên thuyền xuân 30/01/2016
Sein & Cunt 30/01/2016
sử lịch tình cờ 26/01/2016
mùa xuân vô tri 23/01/2016
xóa ngàn sau 21/01/2016
trong sách cô liêu 18/01/2016
mùa xuân cháy 17/01/2016
hạnh phúc đời như không 14/01/2016
vô hình chảy qua 13/01/2016
hầu xuân khát 5/01/2016
ma xuân trong viễn xứ 2/01/2016