Xông pha sương khói cùng người
1.
lạnh một vòng
từ xuân qua thu
gió sướt mướt
kéo thân vào cội
có không ẩm ướt
buồn vui
nửa cuộc làm người
nhẹ khói bay lên
2.
tóc kẹp thu thơm
vào rộn
lối em chà xác màu phai
có rồi sao không ái ngại
ôm vào tình lạc như mơ
một vào một ra ai biết
một lên một xuống không từ
xông pha sương khói
cùng người nhớ nhung
ngày cũng đẹp đêm cũng xinh
này thân bồ liễu treo mình dưới mây
theo anh buồn chạm
nguồn vui
hồn mê lối ấy
hồn vùi lối kia
lối này bỏ trống từ khi
thi nhân về hát
khúc từ biệt ly
4.
xuân em mượt mà
vừa nhả
nước non một cõi
trăng xao một hồi
hồi mệt lã
bóng trăng côi
rồi ra ngủ muộn
giữa đêm mưa dầm
5.
vùi chôn mảnh thời gian
vào giữa vùng xuân cạn
là diệu hay kim thoa
cởi vùng mộng ra giữ
hai bảy kết môi vào nụ
săt son một mảnh trăng thề
một cung mặc niệm
một lời giao bôi
6.
nồng nồng hơi thở
thoa bên suối
cũng mát đêm thầm
ta có nhau
có không vẫn nhớ
người bên ấy
cuộc hẹn xuân thu
bỗng vỡ nhòa
7.
đậm nhạt nửa vùng
bí nhiệm
ẩn sâu trong cõi ta bà
giọt nào khô cứng trong ta
bay ra phố thị
bay về không hư
8.
nhạc chiều trôi lạc
bờ môi cũng dính ái ân
ngất ngây từ độ phong trần
nên nhan sắc đó
cũng dần phôi pha
chiếu trời cũng ấm
thôi mà
ngày đêm cũng vẫn
vào ra như thường
9.
xa vàng thụy
gần diệu phùng
tái sinh về giữa
cõi hồng đê mê
SG 9/8/2019)