Từng giọt vô ngôn
1.
lời yêu ủ kín
ta đã qua nhiều
và em đã qua một
một nhiều trộn lẫn trên
vũng lầy xa hoa
em bến
ta qui
rớt từng giọt vô ngôn
trên kinh gió lộng
2.
kinh chẻ hạt ra hai
một cho em
và một cho thiên nhiên
vội vã
sáng vào tối
ta mê muội ngủ vùi
trên vùng em óng mượt
tơ hồng
3.
thời trắng
thời trinh sáng như sao
băng qua đồi mơ
rất lạ
như triêu dương
xuyên nhanh vào
ta tịch dương
giọt khô đọng lại
vào mơ hồ
vào tưởng ảo mong manh
4.
cùng là đợi
cùng là thương
vô vọng
trên cõi đen
mù gió mù sương
em không nhớ
và ta bỗng luân hồi
trên môi em héo úa
5.
thân em tái sinh
giữa nhất thế ta
phương phi như nắng
và oai phong
như tên bắn
xuyên nhanh
vào cõi vô cùng
tinh khôn
như giấc thụy miên
và ta đã khai hoa
6.
nằm chết dại
trên vũng trầm hương
và bụi thương
bám vào đôi mắt biếc
long lanh
7.
một tiếng vọng thời
em tri âm
và ta tương phùng
nơi suối cấm
vàng rơi
về cõi bơ vơ
8.
bơ vơ ôm bơ vơ
và ta hóa dại khờ
nơi lòng xuân cháy bỏng
em ảo hơn bao giờ
9.
ngậm nước bọt
thủy ngân rã ra thời
hạt trai
không và có
nhập vào nơi
ái mộ xuân thu
(SG 4/1/2019)