Rã hồng từ miền băng
em rã ra từ miền băng
chảy từ trung du
xuống châu thổ hoang sơ
bay mù trời hạt bụi đỏ
rơi máu bầm ngập trường lưu
khạt từng hạt bần hàn bao trùm
nửa địa lục
từ volga đến danube
ngậm cát tỳ hải phun tràn địa hải
như trò ảo thuật
hô biến
khói đen đã tan
mây mù đã nát
con người đã tỉnh
ôi thiên đàng
ôi mùa luyện ngục
bừng mắt dậy
em đã về với tiêu dao
bay bay như sương
hồng hồng như môi
nóng nóng như vực
ân điển trợ
giải tỏa em
la tồn long lánh thủy ngân
thơm hương người
trắng ngần cõi đó
cõi bay nguyên nhũ
cõi chơi bà la
ươm tình ươm đạo ươm chiêm bao
xanh cây đời
chín trái ngọt
long lanh môi
nhưng sao miền đông hải lại thế
vẫn quay cuồng trong sử lịch điêu tàn
trại súc vật kết hoa đăng
trên chiếc đèn cù hào nhoáng
biển trầm luân bao năm trong hố đen
hủy diệt
mụ nữ oa cứ từng đêm phun hải sa
vá chín khúc san hô xanh hồng đỏ
thành phi sóng phi hải phi nhân
yểu điệu thục nữ hát
lạc ca bên người tình cũ
ngàn sao giao du trên tầng cao
mộng dao
thực búa
chẻ từng mảnh thân xa phu
tiều phu nông phu diêm phu ngư phu
lưng cung vòng
xương ngâm hồ tủi nhục
gò lạc cảnh huy hoàng sa mộ
trên cánh đồng không
lửa bay gió bay tồn liên bay lả tả
bên chén đời đắng hơn men rượu
tần ẩm mốc
việt ơi việt một thời ly hương
con chim lạc bay về
phương mô
xa quá
chả còn ai nhìn thấy
ánh hào quang !