Vàng mi
mùa vàng chảy trên sợi nhớ
một lần lầm lỗi đi qua
đây là cầu khói bay không chờ
em
bến thanh giang bước chân hoang dã
một lần rồi mất nhau mãi mãi
vàng mi
chìm vào cơn mộng du
cuối thế kỷ
lá đã rơi và muối đã tan
đồng đã mất và tình đã lỡ
vàng kim ta nghe như tiếng chuông
giáo đường sủi bọt
dưới tàu lá chuối khô
và con chim nhỏ chết bên tượng đài
rất vô tình
nhưng vết son hồng vẫn dính trên môi
thoa ẩn buôn mây vẫn ngủ
zeus vẫn đến
sắc ẩn hiện
ta vẫn thức và tố đã hát
tái sinh trên vùng ký ức
một thời rất dại rất trong
vô vi nhan sắc
nhả tơ trong lòng ấm
hương tỏa nơi đây
và tan nơi đâu
gió vô thường phất phơ
xuyên qua vùng cẩm thạch
phi mai
ngõ hạnh
hương phi
tố jang và
còn ai nữa ?
Thứ Bảy, 15/10/2016