mật tụng đàn từ
tần bút đen ven đường lệ
cô liêu tay trắng thanh bình điệu
giang trung mở mắt em nhìn trăng
bình châu gái nụ thức đào khuya
thi gia âm thầm nút hồng mao
tơ nguyên hao bật rên nghẹn ngào
rung rinh sương khói cuộn vào hội
nguyên tiêu trung tiêu và hạ tiêu
vầng trăng cổ lũy trên chiến hào
miệng run tay lơi tình hồn đau
việt hoang xóa nhòa đạo cố lữ
sử tính sử lịch sử tiêu tao
chân cổ song đôi dưới lửa hạ
thời không nằm cạnh huyền hà
bản pháp họa con giao long vẩy
thượng thanh nhập vào lâm ba
nội hà ấp ủ giai nhân khỏa
trăng không nở trăng ngậm ngùi thở
đĩa hải hà thức trắng chờ môi thơ
hôn bàn đào hôn tình chảy nhị hà
cửu long chờ mãi hoa sen đỏ
con chim vàng run cánh mỏng
bay biến về thất sơn
ô hay tiếng nhị cầm vọng dạ thức
sao em lại ngủ mê trong hồng vực
mượt óng môi đỏ như thoa kim
tuổi mười sáu em vào dinh tố nữ
ấp trứng âu cơ trên rừng chu nam
chu nam hò xự xang hò
mật tụng đàn từ
chu nam miên khúc mandala
ngàn năm non nước còn cỏ hoa
đò chiều vắng bóng mỹ nhân lạc
chỉ có lão thi vuốt chòm râu bạc
cười đêm nhìn trăng không sắc
đã bốn mươi năm rồi
em không còn muốn khóc
lăn lóc vóc thân trần mềm như nước
có làm được gì cho thành bang ấy
bắc phương trung phương và nam phương
có còn không gian nào
ta trồng cây ý tưởng
xóa đi một nghĩa chủ một triều vương
trồng thêm một loài hoa
loài hoa mới loài hoa chưa bao giờ nở
chỉ có tỏa lạ mùi hương
tàn hủy kiếp tha phương
đến đây nghe em đến đây
hãy làm chứng cho ngọn triều ráng đỏ
vây đọa đám người man rợ
buôn nghệ thuật thuần túy nam đô
đàn diệt nhau trên cõi giang hồ
loang lổ cốt tinh rơi
trên vân cẩu đồ
xuất huyết hận
bên trong nhà mồ thua trận
thua tình chơi
trên biên tái thành đô
chảy ngọc trai ra thềm đông lục
con sứa mềm bơi trong ảo thức
chết ven bờ xuân nhục
trống thu không
lỡ kéo chạy năm nào ?