thu non
gửi hương hồn hàn lệ trinh
ghềnh ráng đá
nước bay phất phơ
theo mây mờ suối tiên
mắt huyền nhìn hàn thi
chết cô liêu dưới vũng thu non
lệ trinh vội vàng
ôm em trong mắt ướt
trên kia là thiên phủ hồng
chảy rớt những sợi tơ
cô liêu treo trên ánh dương
nút lưỡi sa mù
đôi chim én sà xuống
trên ngực em nhấp nhô sóng lượn
hai quả đồi chín ướt thủy ngân
lá tình đôi mươi
bay lung linh trong lưỡi thi nhân
cho hồn đẻ ra đôi vầng sáng
pha đèn đêm phương mai
lóng lánh tình thu
tình thu loạn vì thi nhân quên ngủ
trên độc sơn cây cháy đá khô
nước cạn
mưa nguồn không về
cháy hết tương lai
chiếc áo nhật bình
cuốn tóc bay vào hư không
là tu sĩ
hay thi nhân
anh hôn nhan sắc bao lần
thuận nghĩa sông côn mùa nước mát
chút ân ái chơi vơi
cùng huệ hoa
ngây ngất hương thầm
để xác thân luân hồi
trong mắt biếc
thiếu phụ ngậm ngùi chia biệt
thi nhân
với chiếc đầu rướm máu
bơ vơ bên thềm chùa
biên tái chiều ngậm sương
khói lửa tang thương
bỡi thân là giả tướng
nên chỉ còn lại chút thơ ướt
dính vào không thời vô tận
dính vào tình thiên thu
lệ trinh ơi !
hồn có về bên lá thu non
nghe tiếng hát thiếu phụ
bên cồn dâu xanh thuận nghĩa ?