Thi nại trầm ngâm chiều tịnh
trầm vào xưa
chim lạc rớt xuống mùa
giai nhân bỗng trở mình
cởi bỏ y trang
kìa một dòng thuyền óng ánh
chôn tiếng hát
của một vùng non nước
quá xanh
với những người
da cũng nâu
như màu của bao cung điện
hiện đến rồi đi
như lũ ma trơi
hòa vào ánh sao đêm
2.
chỉ sống qua đêm thôi
không có ngày
bao thân rách nát
và cánh thuyền
vẫn giạt trôi
vào nơi vô định
nghe chế bồng nga
phi vó câu qua rừng cát
hội lộc vàng
giữa tờ mờ sương
3.
chiêm bao
ờ chiêm nương
em rung rinh da thịt
giữa đền shiva
mời bao triều đại
về đây
để hơi nước
và muôi trắng ngày
làm vỡ tim
diêm phu
4.
phu hề
nước không bao giờ khô
mắt hề
vẫn huyền như nhật nguyệt
hữu hề
sát na nên sự nghiệp
độc hề
linh khí quay về đây
5.
tưởng là sáng một vùng
phương mai
nên các thuyền đen từ
phương bắc
theo gió xuôi dòng
mong nhuộm hồng
một cõi thị thành
6.
nhưng không
em đã lầm
và tiếng rên siết
dập vùi bao mộng phù du
người hay xác một loài chim biển
chìm sâu
7.
thi nại trầm ngâm chiều tịnh
chiếc áo ướt vắt trên cây
bờ đê một sớm nào
ngăn rồi lại vỡ
như thủy triều xóa vết
dã tràng xây
8.
ngày trở về
giống như ngày lên tùng giản
gạch ngang một đường
là sử lịch
màu thâm
9.
khói vĩnh thạnh
hòa với nứa
xác nô bộc chẻ từng cây
xây một hàng lán trại
an trường nguy nga
màu đục
gió mùa đến
và hư vô choáng ngợp
cả truông làng
(SG 30/7/2019)