Lạc cuối trời hoang dã
bày áo mỏng
trên giàn nấm độc
một tia lửa ngậm ngùi
phóng vào nơi
huyền tẫn
đợi chờ ba năm
nở trứng vu qui
bên đó là nỗi khát
cớ gì không uống
một dòng trường thủy
xanh lơ
mặc nhân nhìn lộ
hoang vu rơi phí
một đời
miếng tình rớt
miếng tơ tưởng
cứ vào
nơi trường sở lỏng lẻo
thường tại một vũng
xả thanh vào ngõ
từ bi hôn mặt đất
loạn một lần
thoái bộ thiên thu
đêm cứ mơ
ngày cứ thực
bay qua vùng nặng
rớt xuống vùng nhẹ
nở một đóa
hoa nam
ngậm không tìm có
quấn vào thân
một nụ tầm gửi
kiêu sa
lạc cuối trời
hoang dã
(SG 8/3/2021)
Chủ Nhật, 02/05/2021