Tưởng là chiêm bao
lòng đậu trên cánh hồng rất ngọt
mơ đêm hư ảo thu vàng
lời gặp lời cùng vào lối cũ
kìa một vùng non nước thanh xuân
nằm một bên nhìn ra đại dương
mái tóc dài che kín mặt trời
hai trái đồi nhấp nhô mời gọi
thanh sắc mềm như giọt sương rơi
trái lên môi tràn vào ảo giác
nước thiên nhiên chảy ướt áo người
một lần cũng vậy thôi mà
trầm luân một kiếp phôi pha một đời
cùng dính xác thân vào đó
cùng mê ngủ suốt đêm côi
thức rồi thấy mình vẫn thế
cô đơn như bóng về trời
phất phơ vào khu hoài niệm
nước nào xao động cõi vui
mong manh nỗi sầu rơi rụng
vào nơi xa vắng không lời
lời chảy thành dòng sông mê
chạy theo tử sinh hai lối
cái gì là non với nước
cuồng phong xói lở mất rồi
một nhan sắc hư hao
một ra vào cõi nhớ
một xuân thu trôi qua
vào trong hiện thực
tưởng là chiêm bao
(SG 20/8/2019)