Miền maya
thế giới gác lên vai
em vui đùa giữa mùa xuân tươi
chảy từ lưỡi tia nước ướt
thấm dốc trần gian mịn như tơ
không có ai ở đây
chỉ có em và người tình già
chỉ có mùa thu và thạch thảo dã
rải bạch nhũ trên đồi thơm
sương muối
và trái đào cương rất lạ
phun cát trên vịnh chim đỏ
loang lổ những giọt nữ
đầy nhan sắc
đầy mùa chiêm bao
vào cõi mơ hồ
cõi ấy mù mờ như thiên nhiên
rệu rã quanh bình nguyên trống
những sợi đam mê quánh đặc
kéo thành lưới phủ tràn thân thể
óng mượt phù du
như bóng lạ của con linh điểu
chạy trốn ánh mặt trời
tìm trú nơi vùng không âm thanh
nồng nàn hơi thở maya
âm thầm trên môi mùa dục giới
kiêu sa
tóc rối môi phai
tiếng thở dài
của hương phi lên đồng
thời bộ lạc
và người tình bỗng tan chìm
trên miền hai mươi
thâm và trắng đục
kết tủa thành suối lạc
xuất từng giọt hồn vào bến vô tận
miền maya !