tim rớt đỉnh cô sầu
chạy qua chạy qua mau
hạt cát bay trên đầu
gió xẻ hai dòng nước
tim rớt đỉnh cô sầu
chiều bến tre hôn gót chân em
gót chân trần nhẹ bước vào đêm
mây đứng lại sơn đài vô ngại
trăm năm rơi rụng trái hồng nhan
kìa là đầm nước mặn
xây cổ tháp bao năm
trăng vàng rơi lả tả
lưng độc sơn ai nằm
bụng hương phi lấp lánh băng tuyết
hồn lãng tử đắm say thủy nguyệt
qua đi hồng nương mơ màng khóc
run chân run tay tím môi nhạt
lâu rồi phải không em
mùa thu vàng vội lên
qui nhơn tàn ký ức
buôn mê sầu lên men
mơ hồ này sợi tình ái ngại
tơ tưởng tan như khói tam muội
gác mây ôm bồ sách xanh xao
hồng thoa ôm cẩm đào chờ sao
em đi theo tàng thức
đến bên hồ tâm ly
đưa tay xé trang phục
nõn nà chờ ai đây ?
Thứ Bảy, 24/10/2015