thiếu lan ơi
vỡ ra từng hạt châu trên môi em hát
thiếu lan ơi
dòng nhạc nhẹ từ hơi thở nào
xa lắc
bỗng trở về
chảy xôn xao trên môi em
ánh mắt dại một thời văn khoa
như tia nhớ
ôm nhau
tan vào nhau
chảy vào nhau
kết hai sợi tơ
sợi thương truyền mùi non
sợi huyền áp màu trăng
lạnh
truyền ngực trần khép nép
bên vườn lá
run run rót tiếng vỹ cầm
hôn tái tê
trắng phau trong hương phòng
đem thu hồng về
chập chờn
trên biển nha trang mờ sóng
hải học viện
trôi vào tiềm thức
âm dương ảo kề nhau
viết đoản ca trên vách đá
rã sương
chảy bụi tình long lanh
nhỏ giọt xuống lũng ca
bãi đông phương ngập nước
chết liệm
trên vai một hương hồn
mệt lả
cuối hoàng hôn !
Thứ Hai, 07/12/2015