cho chín tuổi ấy nghe em
buổi chiều gió bạc tóc rối bời
hơi ấm không còn phả trên đôi môi
đang chờ tuổi ấy đi qua
nhìn trừng trừng vào thời gian trống
rừng trơ không còn cây
biển khô không còn nước
chờ em qua đây
hôn vào mây hôn vào sương ngây
có nên hôn vào ngực em say
tìm nguyên nhũ trên đôi gò hồng lả chả
giọt ngọt bay như sao rơi
một đêm vô tình hội ngộ với em giữa trùng khơi
ngàn năm về trước
vạn năm về sau
em vẫn trang nghiêm trong đài hoa ảo
nước tình thơm man dại
nguyên sắc mê say
rịn ướt vào đây
từ chiếc đũa thần huyền diệu
từ khe thi ca và âm nhạc
nguyên âm nguyên thi hòa quyện trong uyên mặc
nguyên tình nguyên lạc lên chơi vơi
bỗng cơn gió mát nào thổi tới
tuổi đã đi qua nhưng em vẫn chờ trên bến giang đầu
anh đã trẻ lại gần bốn mươi năm
đắm đuối đêm nay đắm đuối ngày mai
đắm đuối hương
cho chín tuổi ấy nghe em
tuổi bến tre nếm tình mềm si dại
cho nhị kỳ song hỷ trở lại
trắng tinh
băng tuyết
này hoa hồng
này nhan sắc
này tình
này dục
này chiêm bao !