Một đoản ca của trưa
cái lạnh có thể sờ thấy được
vì em không đến nơi đây
hát một đoản ca của trưa
và ngậm một đóa hoa của nắng
sao cứ trắng ban mai
không vàng một chút hoàng hôn
để nhìn tình yêu đang rã
má hồng nhợt nhạt từ xa
bên suối không
soi tình nhòe nhoẹt
thời đã tắt
và non nước đã về chiều
một em một ta vào trú xứ
gặm nhấm một điều không thể
vỡ thành hai mảnh
như từ lúc tái sinh
đã lạc loài
lời gửi từ thi nại
qua thanh giang uốn cong
một về một ở như sương
tóc xanh bỗng nhớ
tóc vàng lửng lơ
chiều
hạc bay về phương nam
bóng trâm
chen với diệu phùng
chơi vơi
ngọ thiên
nổ trắng giữa trời
môi say mắt biếc
gửi lời ngàn sau
(SG 7/12/2019)
Thứ Ba, 17/12/2019