Chỉ vì em đã ra khỏi
trên mờ u buồn
chớp lộ ánh huyền
em duỗi nhanh về cõi khôn
tẫn bày biên địa đen và hồng
cho nhịp trần hấp hối giữa khe
cong muôn đời trả oán
loài sáng tạo cuộc chơi
có nghĩa và vô nghĩa
có hình và vô hình
em rít lên giữa thinh không
và xuất hãn giữa hữu tồn man dại
đâu đó vệt loãng chảy
trở về nơi em vội
ra và trưởng thành nơi em không đến
của thời rất loạn
của người rất khô
như cây rừng bơ vơ
nhớ bao năm
nào xiêm y đã nhàu
nào xác thân đã vụn
bên ngày chia ly vẫn
trừng mắt nhìn vào vũng tối
mộ cát khiêu vũ tưng bừng
giữa cánh cổng thiên đàng
một trăm năm không trăng
chỉ vì em đã ra khỏi
nơi em đã rong chơi
luân hồi
thành bọt trắng
nhuộm cả một trần gian
xanh xao chờ
(SG 30/1/2018 )
Thứ Ba, 30/01/2018