Lăn lóc đêm tàn dư
cái lừa trên môi em
xé nước non từng mảnh
một chút phơi trong nam
một chút lăn ngoài biển
bên trong giờ còn gì
chỉ là đất với cát
một vùng rối như tóc
lăn lóc đêm tàn dư
cái láo thành cái thực
cái thanh biến thành đục
môi thơm thành độc dược
phơi nhiễm vùng an nam
phải nam mới có an
phải thủ phận nô tì
để người vui bên dưới
và vây tình bên trên
một ngàn năm đã thế
bảy mươi năm về theo
một trời ân ái loạn
nở một bầy vong lưu
tìm tịch ra xứ khác
xả quốc đi vào tư
không còn dài đâu nhé
quốc tổ rối như tơ
là em cởi áo vải
để mặc áo gấm nô
hảnh diện trong sắc đỏ
chờ thiên đường hư vô
vô biến sản thành hữu
hư biến ảo thành chân
mộng chồng mộng thành thực
cả chân mộng tan tành
(SG 29/8/2020)
Thứ Sáu, 07/05/2021