Lại cô đơn khi nhìn thấy mặt trời
chỉ có gió và mùi trăng ẩm
chỉ có lời úp mở trong đêm
những cao ốc lơ mơ trong trí tưởng
và con đường xa mãi cuối trời đông
lại giật mình giữa đêm không trăng
lại cô đơn khi nhìn thấy mặt trời
vì bóng tối đã bao trùm tất cả
đôi môi hồng đã phai nhạt từ lâu
từ mùa xuân nào đó ta không nhớ
những tiếng gầm như xé không gian
em đứng lại giữa buôn chiều khe khẽ
hát lời tình cho sương khói tan nhanh
có còn gì em cứ nói đi
để nước vẫn rịn chảy xuân thì
mai mốt sẽ về qua nơi đó
vô tình làm rớt giọt phân ly
có màu vàng cũng không chờ được
vì lời xưa đã lạc đâu đây
hạt bụi cũng muốn làm giáo chủ
nên từng đêm ca hát những lời
lời âm u lời mù vẫn đó
kéo dài đêm theo bóng bay về
nước đã đọng trên làn mi trắng
chờ con đò chở mộng ra khơi
(SG 16/7/2019)
Thứ Hai, 22/07/2019