Một mặt trời rực cháy
vi vu covid bay
miền này tan nát đây
một đàn bầy run rẩy
lao xao bao xác gầy
một cô độc khi cách
một trần trụi khi li
một lạc loài khi đến
một bao vây khi về
trường học ngày bỏ ngõ
đường vắng tanh mọi khi
phố xá như chìm đắm
không tiếng đùa trẻ thơ
tình muốn gần cũng biệt
nhân muốn nhìn cũng xa
mây đen ngày thế mạt
phủ đầy chiều ba mươi
màu vàng thu em đã
cuối mặt che thiên hương
sắc bay về cuối nẻo
thiên hà đêm rơi nhanh
hoàng hạc chờ li tao
mặc tử vọng thiên trù
mộng kiều vơi tiếng khóc
giấu tình sầu xưa sau
thiên nhiên mù câm điếc
khói lam theo bóng người
một mặt trời rực cháy
đốt xác người như chơi
ngang qua khúc trường đoạn
dọc đường đời bi ai
bao hũ tro xương cốt
phủ đầy màu chia li
chỉ có tang và tóc
chỉ có nổ vỡ thời
chỉ chờ quả cầu lửa
chui vào lỗ đen thôi
SG (1/9/2021)