Một màu xanh vô biên
.
vào em tình ngộ
phơi vùng cận
xả vùng viễn
một lần qua nơi ấy
hai lần về nơi đây
má môi vàng màu lá
tìm lời mồ chung thân
.
lắng đọng xác
thân dài trên gối lụa
biên lề nghe gió về
khi tần ca vang lên
và lịch dương ngân nga
.
phớt vào nơi
ảo mị rơi
nhịp loạn chập chờn
phương ngỡ phùng
dâng đôi trái mơ
nơi cung thánh
.
thanh nhã văn
đi vào sâu
kéo dài một chiều non
người tình lớn hít mật
nhả làn khói
bỗng tím như thời hai mươi
vàng trâm ơi
.
thấu thị vào hoàng
uy nghi như sợi tóc trang nghiêm
quấn vào da
vào thân người tình nhỏ
ôi một thời
qua thư quán
cuốn làn môi
.
về liên khai ta nghe
áo dài em xanh phủ
trưa bát ngát
vút bay theo gió reo
.
lời thơ như lời kinh
ta thi hóa những sợi rong
ta nhạc hóa đóa sen vàng
nhìn vào trong vô minh
thấy chiếc lá bay bay
.
mầm hóa thành bốn chiếc lá
màu bùn
trên môi em nụ như thần nữ
một thời nở năm đóa sen
.
nông thần lạc đạo
về nam xứ
ôm nữ oa
vá hết mảnh trời phương nam
.
nam bình xua làn gió mới
nhuộm cả mười phương
ôi xanh xanh
một màu xanh vô biên
(SG 12/3/2022)