Thành vô tận
vài sợi tóc mọc trong khe
hư vô mượt môi
cười vời trường giang khi ngồi
và ngậm hạt lá khi đứng nhìn
thời gian trôi
cứ như phương chịu cho dao
đâm vào tim hơn bị tình phủi
phủi qua phủi lại vẫn thấy ghê ghê
là anh sao không vào
trong diệu đang chờ
câu thơ bén như làn mi
cắt hai viền lông trên mép đời
trần trụi
chờ đợi có là hư hao
tình yêu chỉ cho đi
nhịp đập con tim lỗi hẹn
cũng vô tình như nhau
không cần đến
không cần đi
ngéo tay bao lần
nước rịn dưới cầu
chảy về vũng cô
trường hộc
chờ thánh bóp lại sắc màu
đen thành hồng
xanh thành bạc
hân thành trâm
huệ thành hạnh
thoa thành thoại
gió thành mây
thiên thu thành thoáng chốc
ta thành em
âm thành dương
dịch thành thái cực
khả đạo thành đạo
con thành cái
penis thành cunt
sein thành nihil
abgrund
thành vô tận
(SG 23/2/2022)