Suối nguồn hư ảo
bỗng nhiên bạch nhạn bay qua làng
chơi một ngày đông hoa rã tan
da rụng ửng bến đồi phun nước
nga mi lún phún hạt mưa vàng
vàng tơ vàng bay lên đồi thơm
em không cần cởi áo cho người
chỉ cần một chút lòng trắng xóa
cũng đủ tan chìm trong heo may
đã qua bảy chờ hai không đến
vào trong xem một cõi vô thường
sao lại vội tương tư nơi ấy
diệu chi huyền nhan sắc vỡ tung
vỡ ra này xác thân héo úa
bơi trong vùng bạch thủy bao la
nơi mới lạ ta tìm chẳng thấy
chỉ thấy hoang vu trên lối về
cũng là tưởng suối nguồn hư ảo
cũng là mơ môi ngọt trưa nào
ta cắn nhẹ hạt đào run rẩy
chảy lưu ly trên xác thân gầy
(SG 3/12/2018) HT
Thứ Hai, 17/12/2018