Nằm chờ hố thẳm
thể bay cho sờn con chim gáy
phai ái này ân lên chiều nay
tiếng quốc nghe nức nở oan hồn
bóng tối vây quanh ngày tận thế
không đi người tĩnh tại như ngây
nhai không khí nhai hoài vẫn vậy
muốn được đến có khi không đến
thời bình sao tử khí bủa vây
ở đó qui ninh ngày phủ lá
đàn bi ai nhả ánh phù vân
một hạt móc nằm khơi hố thẳm
để mai này tơ khói rưng rưng
đêm tăm quạnh nhớ phương viễn mộng
áo dài xanh soi bóng nhu mì
phút lạc lõng tìm về thư quán
đem hồng nhan gửi phận sang sông
gái núi về với mùi gió núi
xác mồ côi cắn thỏi nam châm
biển xa thẳm hoàng về đất hứa
nhờ chiêm bao cho gặp cuối đời
vàng cúc vàng hoa em bỗng lại
xóa hồn nhiên trời đất an nhiên
trùng lai vận diễm về cố lý
đồi c buồn tang tóc chiều buông
đồi vẫn cháy ngày bay tiếng thở
chân em về xa tận cù lao
fi ẩn chín và hân phẳng quá
tìm đá vàng khắc chữ mộ bia
mùa phận bạc em về xứ bạc
theo hành hương gieo quẻ nam quan
hồn rất cũ nhập vào xác mới
hố phong nhiêu rơi rớt lời nguyền
nước mộng non say không tìm thấy
cả đời phiêu bạt giờ về đây
cũng sống cũng buồn như thuở ấy
thu tàn tình mỏng biết chờ ai
(SG 4/9/2021)