Nghe lung linh trên tầng mơ ước
lá bùa giả thôi mà
cứ dán mãi lên bức tường thấp
cho những con người
càng lúc càng thấp
đọc và ngủ một giấc
không chiêm bao
cứ tưởng là tôn văn
mà hóa ra tà đạo
lộn lèo từ nơi ấy
và quẫy đạp như tinh trùng
tràn xuống phương nam
cắm mốc trên từng cây
bụi cỏ
và hít hương hoa
của bao thiếu phụ đen
bầy nữ bây giờ là mồi
chờ bắc phương
xếp cụm vào trong
vật vã ra ngoài
vì háo hức bao năm
tinh khôn thành tinh ranh
bán cái vùng tổ
trên những bãi rất hoan lạc
dường như cũng say mê
trên thực địa bạc
diễn những trò rất mới
bao vây từ rừng xuống biển
non ơi nước ơi
nhan sắc mùa xuân
đang tàn héo
mặt trăng đêm vỡ vụn
đi về đâu
khi mặt trời đã kề
trên tầng mơ ước
không bao giờ lỡ hẹn
giữa một vùng
văn hiến gấm hoa
(SG 27/7/2019)
Thứ Sáu, 09/08/2019