con virus vô thức
em còn ngậm con trùng ảo tưởng
tràn ra môi giống như hai làn khói
tóc phất phơ như kim mao sư vương
giác đấu với quá khứ
giác đấu với sự thật
độc thoại với lương tâm
đối diện với bằng hữu
cởi truồng chạy giữa bầy ngựa hoang
vô chủ
con virus vô thức đã ăn sâu vào đầu
vẫn còn đấy
có xóa được đâu
con dê non đã mê lầm đám cỏ ngọt
bốn mươi lăm năm lòng em vẫn khát
cố trốn vào cánh đồng chết
và giao hoan với nữ thần áo rách
đẻ ra chữ nghĩa trắng
trường ca trắng
và tạp văn trắng như con mộng mị
cùng kéo mây trắng theo nhau về
phủ lấp buồng hoang và sân chơi
khắp đồng bằng và cao nguyên
.
nhớ ngày nào
em lạc đường vào núi rừng thâm u
uống giáo lý của mặt trời phương ảo
bê tảng đá chận giữa đường khai mở
vẽ rồng rắn trên khuôn mặt tự tôn
vẽ nghệ thuật vượt sóng thời gian
vẽ con người không có trái tim …
.
nhưng thật bất ngờ
sau bao năm ăn nằm với các thuật sĩ
giờ chỉ cần đánh bóng một chút thôi
bằng sữa ý thức lạ
là em vẫn như trinh trắng tự nhiên
với màng non lấp lánh muôn màu …