Về cõi điêu tàn
vội chạy vào phương
luy lâu phồn vịnh
về một nơi ẩn
cầm âm đầu nở vội
cuối trời rung rinh sợi
tro than mùa lạnh tàn hơi
giống mùi dã
ẩm ướt ngày chia li
mềm mềm vùng vô danh
cõi vô thanh
nơi em vô cùng mộng ảo
vừa hư vừa thực
chẳng ai ngờ
vào kinh em
chảy nguyệt hừng đông
đâm chồi lộc biếc
má vẫn thơm
phấn hoa thoa mịn
nụ hồng run run
phơi trên vũng thánh
có thanh bạch không
một vùng huệ trắng
côn giang xao động
nước mênh mông chiều
hạnh cũng xảo
phúc xanh xao
xô cửa vô môn
nhìn sắc bay vèo
vào phố nước
pasteur hoang
dại lỡ một thì
môi ngát trà mi
cũng phung phí
một đời hoang dã
cứ lang đi
cứ bạt đi
môi rách nát
non nước phiêu bay
về cõi điêu tàn
(SG 27/11/2021)
Thứ Ba, 30/11/2021