Ta nghe phù vân
vũng mặn cứ chảy
thủy liên thành quánh đặc
bầu tâm sự cứ ứa ra
mầm nụ rơi không nhịp
nở hoa trên vùng châu thổ
chờ trăng ngủ
về kéo áo tâm tư
nhớ cái sống
quên cái chết trên thung đời
cay cay đôi mắt
miệng ngán ngẩm mùi
hoa dung cỏ dại
lại bay nữa hoàng ơi
hân kinh chàm vết ngực
nức long não
bỏ sợi roi vào nơi
huyền xích
phơi hoa ảo vào góc từ bi
bác thánh tóe nước
phun ân cần trên biển
gào lên ta nghe phù vân
thổi sinh tử vào lòng trần trụi
nhục thung dung giăng lưới
kéo trăng vào
kinh động khúc
giao bôi
cứ rách để tìm hạnh
cứ mất để tìm phúc
vạn lần sống chờ lúc
bay lên
nhập lửa không
tàn xác mộng
phách vào biển khổ san hô
aphrodite ơi
cứ là mộng
cứ là hậu đi
để trăng sao vẫn muôn đời có thực
để một giây ta vẫn là ta
như điện chớp như tình rã
như tên bắn gió hờn
một lần tan vỡ nước non
(SG 20/10/2021)