Khi quỳnh hoa vừa nở
cứ theo mộng
ở lại vùng không trăng
em đưa nửa nhan sắc
và cất giữ nửa linh hồn
để mùa xuân không còn
trinh bạch
mùa thu đã qua
rơi vàng từng chiếc lá
một thời ta đến quá sớm
còn em về quá muộn
dưới mùa thanh tịnh
khi quỳnh hoa vừa nở
và vịnh bạc cũng vừa
long lanh một ánh sao
muốn đi vào ngõ hẹp
để đêm nối nhịp
sương non còn ứa
và đôi má thơm
như lúa làm đòng
ẩn sữa
phất phơ bên suối nghiêm
ngậm thời xuyên qua
khao khát từng giây
lần chung rất nhỏ
lần riêng rất dài
nửa phùng ngộ
nửa chia xa
làn tóc huyền bội ước
gối lên làn tóc trắng
phôi pha
hết còn ai biết
cũng là không khi tưởng có
cũng là vô vị khi thân xác
ngược xuôi
về phía trầm mặc
lưu ly
(SG 14/8/2019)
Thứ Hai, 26/08/2019