Một lần thu đã tàn phai
cũng thực đấy
ra tiễn người bên lan hương
thời đọng trên cánh tay vẫy
và em như tia gì xuyên rất nhanh
vào ta
trên đường trưa
vẫn cứ bay vào nơi cô quạnh
không thời
dường như ta đã đến rất nhẹ
nơi tận cùng của heo may
nhịp trầm luân
rơi rớt những giọt vô
và tiếng nước xé rào
chảy vào cõi xao động
cũng mơ hồ
như khi em đến
một đêm rất lạ lùng
vỡ ra vùng trăng mật
từng tia hồng
phún xuất thế gian
và mê muội một thời
em đã
muốn cho và không cho
nửa mảnh đào
chưa vỡ
cứ nằm như mộng
rong chơi như ảo
vì đời như có
niềm vui nhiệm mầu
trên thân rất thật
vào thời khao khát
tính xuất vô biên
cùng ra ướt xuân này
cùng vào tận nơi kia
một lần thu đã tàn phai
(SG 3/3/2019)
Thứ Sáu, 03/05/2019