Cõi mê
là nô phi bao nhiêu năm em nằm trong vỏ bọc của giảvô
êm nồng trên môi hồng trên đồi vọng óng ánh nước ảo
cung tần ngậm độc tửu phun ướt thời văn kiểu mới với thánh chủ phương mao
âm thầm tung cú cắt rất sâu vào trong ấy và tràn ngập suốt cõi màu da nam ngây dại
những dòng trầm phiêu lãng trong hố mật chia phần cứu rổi những bầy đàn nông khổ mới đây thôi
cách đất xới nát máu thịt chảy tràn trên bán bình nguyên chật hẹp không còn một sợi tóc không còn một giọt sinh từ dòng lạc lưu xa lắm cho đến tận ngày ấy
vọng lại những vệt dương hồn vất vưởng bay qua hồng giang ngổn ngang gò đống
chập chờn bóng đêm giữa mùa năm mươi lật ngược màu xanh thành màu gì đó
rất tân quái dập vùi không biết bao nhiêu rừng nhiệt đới triệt hạ bao tộc chủng vàng lúa nước và cây rừng trôi dạt
từng trận lũ cuồng xuống miền du hạ ngập chìm trong xơ xác đọa đày
nô phi ơi em cứ sung sướng đi một kiếp tầm gửi cũng chả là bao mà
vung tay chém rừng chém gió chém lời chém nhân chém sử
và đưa đôi môi trơn vuốt ve vào chỗ không vô thăm thẳm ảo huyền cho tuôn trào ngân thủy lạc hoan nép vào bên cạnh
năm cánh hoàng hoa giữa mùa hai mươi lộng gió bắc phương
có là gì cũng thế thôi cũng một thời xanh xao nổi trôi
lặng lẽ đi vào cõi mê …