Như thực như ảo
Cẩu xích chạy qua cầu sương đến bạch
diêm đồng ru con én về hát khúc vu qui cho núi rừng tây bắc xanh mồ quả
phụ ngậm oan tình một cõi đời đứng nhìn ruộng đồng bốc cháy
Dưới chiều bước chân lạc
qua phố biển đen đến bên đầm nước lợ đưa chiếc vòi ra hút cạn tủy diêm khô
vật vờ cuối thi nại am vẽ trên vách trống toàn ký tự vuông của thời hoàng đế mông muội
Từng đàn ngạ quỷ sắp hàng bước
qua cầu không nhịp gặp lính không đầu hái tim và óc não phơi ra trên trường sơn không một bóng cây
Tiếng còi hú vang kêu gọi bao nhiêu người
tình là diêm lão diêm phu diêm phụ diêm nữ đến đây trải chiếu cùng diễn vở
tuồng xiếc ảo trên cây thập tự vô sản nát nhàu như chiếc áo trấn thủ mùa biên tái
Em không đến vì em đã ra ngoài biên giới giữa có và không giữa vinh quang
và khổ nhọc giữa đồng bằng và đại dương giữa văn minh và thiên đường ủ rũ
Cứ ở tạm nơi ấy bao nhiêu thế
kỷ để thấy bọn ngốc ngày xưa ca ngợi chiếc bong bóng tô hồng những hình nhân mơ
mộng chạy quanh bờ vực thẳm tự do với âm thanh ảo huyền xứ lạ Siberia
Mùi nước biển bây giờ là mùi
khét của nhựa đường và mùi khói của bụi thời gian
Có ai đủ lãng mạn để cùng ta uống chén độc
tửu rồi băng qua mảnh trời trùng điệp mây trắng và trở về nơi lũng sâu ngủ
vùi cùng em trong chợ thánh tràn ngập tình chảy nhớt lưu li
Thức dậy nửa khuya nghe trái mận chín rớt trên đền ngực phập phồng hình
ảnh thần hoa sen cai trị muôn năm trong chiếc áo quan kết bằng ánh trăng như thực
Như thực như ảo như đảo như điên giữa biển khi có khi không khi nước lớn
nước ròng phủ lên thân xác tình quân vạm vỡ thổi hải sa bồi đắp những bãi
đá đã biến mất từ lúc thiên trào đưa miệng nuốt chửng một đường dài bể dâu
Cá đã cắn câu
thiên thư đã định có ưu
tư cũng thế thôi !