Chung một thời và riêng đến thiên thu
gió từ không chảy qua
thời em không muốn
ở lại nơi dòng ước
một đêm tình cơ
ta nhập vào trường nhũ
nồng nàn đôi tơ hồng
chảy dài xuống
vịnh xuân huyền
trà mi trắng những ngày
và đỏ đôi khi
chợt nghe tiếng gì vọng đêm
em vô tình ra đi
và ta hữu tình vẫn đợi
nơi hoang sơ chỉ có
chung một thời
và riêng đến thiên thu
em ẩn khuất đâu đó
môi không ngọt ta vẫn cắn
lòng không thơm ta vẫn mơ
vì thiền vô em chẳng
rót cho ta một nụ hôn
tịnh mặc mộ chiều
lạnh quá
tình liêu trai tuyệt lộ
không là
em mới quá
qua cầu sương khói
lời vi vu
theo gió bay đi
(SG 23/2/2019)
Thứ Bảy, 23/02/2019