Tuần trăng và em
lưỡi liềm như lá lúa
em dần lớn từng ngày
lộ trái đào rất nhỏ
cười với tình thơ ngây
cũng mủm mỉm như nụ
khoe nghiêng hai vành môi
một đi vào trú xứ
hai đi vào chiêm bao
cũng nước non đêm lẻ
cũng vội vã chờ người
thi nhân hay bần sĩ
cũng vào khi trăng reo
lơ lửng nguyệt đậm nhạt
long lanh sợi tơ lòng
bối rối khi nằm xuống
xác bỗng thấy như không
như ai qua bên nớ
như người về bên ni
vầng trăng nằm thổn thức
cho một lần qua đi
hết tuần trăng em lại
quay về cái không hư
giờ bao quanh dòng ướt
vẫn thản nhiên như vừa
trăng vào em cùng hóa
đỏ một vùng như mơ
rồi tịnh yên như thuở
em nằm trong hoang sơ
(SG 22/7/2019)
Thứ Hai, 29/07/2019