em sầu muộn thu điệp
bỗng nhớ người thiên thu trước
đêm đã chạy khỏi thế giới
em chờ một tia sáng chiếu trên da
và bờ sông nghe rừng cỏ xao
trầm mình dưới vịnh xuân sau
nghe mây hát khúc ly tao
trên nhành thơm như mộng linh
ưng thị lục phì hồng sấu ?
em sầu muộn thu điệp
ngủ vùi không tan rượu sót !
vén áo lơi tình em ngọt
ngực trễ đồi mê ngái ngủ
óng ánh khe trời nhũ lạnh
quân vương nghe kiều tóc ướt
xỏa chờ đông vạn xóm tiêu
bích thảo hề gió thổi hiu hiu
giang hà hề độc sơn cô quạnh
em xa anh hề chiến cổ chiều xuân
nước mắt mặn hề tuổi tình nhỏ quá
sao không vùi hương hề nụ tình mời anh
cho một lần hề vẩn đục làn tóc
cuộn tròn thể xác hề tủy hải mong manh
như con gió vút bay vào cõi
nắm xương nhan sắc vàng trôi
máu huyết đầm đìa tuổi bạc
cày nhan sắc chìm tử ngọc
tay không mở trang cuồng sử
tây tử ngũ hồ quân cựu say
chết từ lòng mỹ nhân vô cảm
vì em là gái trọ bến tre đêm
chiếc thuyền lộn đưa em về lục tỉnh
mưa ướt dâm lòng sướt mướt
nụ cười ánh mắt nát giang san
thanh chiếu lại về từ dật sử trang nghiêm
anh vẫn tìm vẫn đợi
trái tình tang !