Hữu hương và em

vẫn lạnh lùng trơ xuôi những đêm dài vô tận đuổi theo bóng sắc như nhiên lúc giả từ những con đường rất mịn lót lá ướt dẫn đến thạch cốc rêu phong có chiếc võng trắng như mây mời gọi hai xác thân nguyên sơ lộn chìm trong nguyệt thủy vô cùng

 

em đến rất vọng động của thời man dại bày hàm răng hô vĩ đại chiếm đoạt mảng da vàng tươi non của con thực hữu nằm phơi lung linh trên miền giang việt mưa móc

 

ảo huyền như máu aphrodite-sein chào dương tưởng vươn cao ngất lửa và nước ngập tràn cõi chơi nóng bỏng xuyên thấu vào nhau để sản sinh một nửa chủng loại siêu trí viết lại dòng sử bi tráng của một nơi rất xa nhưng rất cao ngạo trong lòng cố nhân

 

giờ vẫn không thể về nơi em đã tuyệt xa vĩnh viễn một trùng dương mênh mông mờ vết cúc huyền và bờ hanh tình cuồng dại những năm hai mươi dâng trào đam mê bên đồi phập phồng khép mở mầm sống xao xuyến thơ dại  với ngàn tia mộng nhớt chảy tràn

 

ôi vùng cứu chuộc sao mới quá một đời ta thao thức dao du với trang và mơ ước trở lại thời rất  đam mê có miku cư ngụ trong vùng rực lửa nơi ẩn mật của âm dương giao hòa khúc nam ca

 

không hữu hương  em thì nơi này đã chạy khỏi thế giới lâu rồi có đâu vẫn ung dung

 

diễn trò ngạo mạn cuối tịch dương và những thời còn lại của con rối trong bóng đen mây khói chả tìm được một lối ra

 

tinh hữu đang ở trên ngôi cao chờ ngày đưa em từ buôn tối về hóa thân thành xích nữ sơn nằm trong nôi chín rồng ngâm điệu nam xuân dậy sóng cả một vùng đất phù sa

 

lâu quá rồi ta mới trở lại nơi cuộc sống mong manh của diêm nữ tương tri người tình còng lưng tát những hạt nước trắng phiêu lãng trong cõi trời mù

 

em ơi sao nam vô không tỉnh thức cõi này đang tàn tạ quá rồi cửa âm héo teo chờ cơn bão dữ quét qua đây đưa bọn trẻ về vùng thảo nguyên ngậm tuyết

 

chẳng vui gì khi xé nát những con chữ vô nghĩa của thời vô luân nhưng đó là sử mệnh phục linh của lương thức hữu   

 

sực tỉnh lại tay vẫn còn mò mẫm đôi môi lớn bé long lanh trơn chảy trên mòng hữu muôn đời tươi thắm làm rung động cả một thiên hà xa lắc

 ơi ta hụt hơi chạy mãi …

 

kìa phía trời đông

ánh dương vừa ló dạng

Qui nhơn 10/2017 

 

Thứ Ba, 31/10/2017 Hoàng Thụy

TÁC PHẨM ĐĂNG CÙNG NĂM

Tiêu đề bài thơ Ngày đăng
Thời vong thân 22/12/2017
Cõi tình không 15/12/2017
Vết mộng trắng 11/12/2017
Cõi mê 5/12/2017
Mùa giao 28/11/2017
Mưa ly hương 20/11/2017
Như hồn ai thao thức 15/11/2017
Loạn nhịp vô 14/10/2017
Em thời và một màu đen 23/09/2017
Lời thì thầm của thời 25/08/2017
Như con đường mộng mị 2/08/2017
Nhan sắc không 24/07/2017
Mùi ngọc lan 8/07/2017
Trò chơi ảo hóa 6/07/2017
Lui mãi phía ngàn xưa 28/06/2017
Nơi sâu thẳm một nỗi nhớ 21/06/2017
Tìm mãi một lối về 11/06/2017
Nơi rất nhỏ và vùng rất huyền 22/05/2017
Chiều cô liêu 18/05/2017
Nâng cốc hư vô bên thi nại 18/05/2017
Ký ức trắng 30/04/2017
Vũng sáng trôi vào em 24/04/2017
Khúc ca xanh 22/04/2017
Vô tận em 20/04/2017
Phù du bướm 19/04/2017
Chảy vào em 18/04/2017
Cứ ở đó đi em 28/03/2017
Và ta bỗng hư vô 23/03/2017
Tiếng đêm xôn xao 23/03/2017
Vàng trâm bỗng trắng 19/03/2017
Như lời rất nhỏ 10/03/2017
Gió về nhanh quá 26/02/2017
Một thời thao thức 25/02/2017
Miền maya 18/02/2017
Thời nhan sắc 11/02/2017
Mảnh xuân rơi 11/02/2017