Gỉa vờ loạn một chút
loạn xanh loạn hồng
bên vực đêm như ngủ
vùng trôi như một cái gì
rất bầm
hơn bốn mươi năm
không nghe một lời
chỉ là vết vô hình
chận đằng sau
và ngăn đằng đầu
để tri thức bất ngờ
nhìn sao đang tắt
kìa nhan sắc
cũng ngụp trong ao tù
vì ngày xưa em là
cung nữ
mua vui cho bầy đàn
phương ấy
giờ chỉ còn là
cát
và những bãi cạn
đang bềnh bồng
như vân mộ
cao thêm mỗi ngày
có giả vờ loạn một chút
cũng không sao
vì đất này
không còn là đất
và kẻ sĩ
cũng hóa thành
đám mây ngũ sắc
về cuối trời phương bắc
nơi ngày xưa đã từng
đậm chiều
nhạt làn môi
và phiêu lãng
giữa trời đêm
không trăng
(SG 24/7/2019)
Thứ Hai, 29/07/2019