Một thời thao thức
đêm nao ta đưa em đi
nơi rất xa và trời rất lạ
mưa ướt môi ru lời thánh
chảy trên ngực đôi vòng cung lạnh
tơ xanh kéo nhạc âm rất khẽ
lên vùng dương ấy tươi một cõi
trần gian xanh
phơi cỏ xanh vô tận
hai mươi em hoang dại ngã vào mênh mông
mùi gây nhung nhớ không nguôi
suốt đời tìm mãi
một bóng trăng
một nhan sắc
chảy vô vi trên bờ mi em
viễn phố buồn
đầm muối khóc
non nước chơi vơi
gió hư vô cuốn chân người lữ thứ
lên vùng biên tái hát bài vong ca
hò xự xang diễm ảo
đồi charlie chìm vào mộng
em có nghe không tiếng nhạc dế
vọng lên từ một thời thao thức
môt thời chỉ có ta và em
cùng đi trên con đường bụi đỏ
dài và dài mãi cho đến một ngày
u mê nhập vào thân xác tố jang
phủ kín cả không gian
xé nát cả thời gian
và ta vẫn phải tiếp tục
kéo hiện kiếp về vương triều miku
nơi hương phi chìm vào giấc ngủ
cùng hầu nhơn vừa tỉnh giấc
bên độc sơn
bên thanh giang
thi nại mùa sương
như là
thực và ảo dính nhau
sinh và tử giao nhau
đêm thánh vịnh nổi sóng
rồi em bỗng bay lên
rồi ta bỗng mong manh
một kiếp người
tan nhòa vào thủy cầu hoàng trâm
li biệt !