Nhan sắc người đôi trái phù du
cứ ẩn dại những năm chưa đến
nằm âm u trong vạt áo hồng
đôi này cũng bồng nơi say đắm
một hương mùi sữa cũng cay nồng
hương bay rất ảo vào môi ai
phím lưỡi bật lên một tiếng đàn
không tụ lại chỉ phơn phớt tận
phiêu linh môi ngan ngát giọt trầm
cứ trầm xuống mãi nơi hoang dã
chờ khi nước nhược ứa môi hồng
suốt đâu từ ấy đi qua ấy
phóng bừa giọt trắng trôi mê mang
bật dậy một tiếng rên không dứt
cho mềm thân từ lúc vào nhau
hương đã dại và hồn đã rã
nhan sắc người đôi trái phù du
cũng bồng rất mới qua sông mới
chở một thuyền thơ về bên kia
xa cách một chiều thu không nhớ
lỡ tình em lỡ cả cuộc chơi
(SG 18/4/2019)
Thứ Bảy, 25/05/2019