anh hề múa may những vũ điệu
trên sân khấu anh hề múa may những vũ điệu
cái ấy cái này phơi bày trước tấm màn nhung
màu đỏ bầm lóm đóm tinh hoa trên bụng
vừa giao hoan với con hổ đói
nằm nghỉ mệt trên sàn nhà trắng bệt
bao năm rồi có nhớ người tình
tan nát trên đường xe chạy nhanh
và khẩu hiệu vạn tuế trên các mảng tường
loang lổ vệt màu ảo tượng
không cần kịch bản chỉ cần ra dấu bằng tay
đàn kiến cũng phải bò ngược lại
từ thiên đường xuống địa ngục
trong khi mọi sinh vật đều muốn bò lên
tiến lên như cơn gió lốc
như núi lở cát bay
như động đất sóng dữ
nổ vỡ mảnh đất này
không thể và có thể đến
kẻ tiên trí đã nói như thế
một ngàn năm trước trên cánh rừng già
người tiều phu cất tiếng hú
gọi hồn người trinh nữ về với chúa
tìm hạnh phúc bên vịnh nhã ca
mở mắt ra là thấy tinh sương của cỏ
nhũ tròn hứng trọn một cơn gió
chợt rơi trong thung lủng vàng heo may
lung linh như vân ngọc dâng mời
nụ tình chín rụng trên tay
giấc ngủ vĩnh hằng nơi tơ vàng
có nghe gì không có thấy gì không
đạo lý có xóa được tiếng rên
trên nẻo đường tìm kiếm con người
con người ở đâu
con người hóa đá !